22/12 – Ngày của lịch sử niềm tự hào và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc
Hàng năm, cứ đến ngày 22 tháng 12, trong trái tim mỗi người dân Việt Nam lại dâng lên niềm xúc động thiêng liêng khi tưởng nhớ Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944) – đồng thời là Ngày hội Quốc phòng toàn dân. Đây không chỉ là dấu mốc lịch sử trọng đại của dân tộc, mà còn là dịp để mỗi chúng ta tri ân những người đã hy sinh, cống hiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc; từ đó ý thức sâu sắc hơn trách nhiệm của mình trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước hôm nay.

Lịch sử Việt Nam được viết nên từ những năm tháng gian khổ, bằng máu xương, lòng dũng cảm và niềm tin son sắt vào tương lai độc lập. Ngày 22/12 là một ngày như thế. Hơn tám mươi năm trước, giữa mùa đông lạnh giá năm 1944, thực hiện chỉ thị của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập tại rừng Trần Hưng Đạo. Chỉ với 34 chiến sĩ, vũ khí còn thô sơ, nhưng mang trong tim khát vọng giải phóng dân tộc, đội quân nhỏ bé ấy đã trở thành tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng.
Từ 34 con người ban đầu, Quân đội ta đã không ngừng trưởng thành, lớn mạnh qua những cuộc chiến đấu đầy cam go. Hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ là những thử thách lịch sử khốc liệt, nơi hàng triệu người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống để đổi lấy độc lập, tự do. Những chiến thắng lẫy lừng như Điện Biên Phủ năm 1954, Đại thắng Mùa Xuân 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử… không chỉ là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam mà còn là biểu tượng cho khát vọng hòa bình, công lý của nhân loại tiến bộ. Những trang sử ấy được viết bằng lòng quả cảm, ý chí sắt đá và tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Nhắc đến ngày 22/12 là nhắc đến hình ảnh cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ – những người lính từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu. Họ mộc mạc, giản dị nhưng kiên cường; nghiêm khắc với bản thân nhưng giàu lòng nhân ái. Trong chiến tranh, họ sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, tính mạng để bảo vệ Tổ quốc. Trong thời bình, họ vẫn ngày đêm canh giữ biên cương, biển đảo, có mặt ở những nơi gian khó nhất, sẵn sàng lao vào hiểm nguy để cứu dân trong bão lũ, thiên tai. Chính những điều bình dị mà cao cả ấy đã tạo nên tình cảm sâu nặng, bền chặt giữa quân đội và nhân dân.
Tuy nhiên, ngày 22/12 không chỉ là ngày để hồi tưởng quá khứ, mà còn là dịp để mỗi người – đặc biệt là thế hệ trẻ – suy ngẫm về trách nhiệm của mình đối với đất nước. Trong thời bình, thanh niên không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng điều đó không đồng nghĩa với sự thờ ơ trước vận mệnh quốc gia. Tổ quốc hôm nay cần những con người có tri thức, bản lĩnh, đạo đức, khát vọng cống hiến và lòng tự hào dân tộc. Mỗi hành động sống đẹp, mỗi nỗ lực học tập, lao động sáng tạo của người trẻ đều góp phần làm cho đất nước mạnh giàu, bền vững.
Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, Việt Nam đang đứng trước nhiều cơ hội phát triển nhưng cũng đối diện không ít thách thức. Chủ quyền quốc gia, đặc biệt là chủ quyền biển đảo, luôn cần được giữ gìn và bảo vệ. Vì vậy, tinh thần quốc phòng toàn dân – tinh thần của ngày 22/12 – phải được nuôi dưỡng trong mỗi trái tim người Việt. Bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nhiệm vụ của lực lượng vũ trang, mà là trách nhiệm chung của toàn xã hội, của mỗi công dân, trong đó có các em học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường hôm nay.
Giữ nước trước hết là giữ gìn lịch sử, gìn giữ cội nguồn. Khi thế hệ trẻ hiểu và tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc, biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do, thì đó chính là nền tảng vững chắc nhất để Tổ quốc đứng vững trong mọi hoàn cảnh. Bởi vậy, ngày 22/12 không chỉ là một lễ kỷ niệm, mà còn là bài học sinh động về lòng yêu nước, lòng biết ơn và trách nhiệm công dân.
Cúi đầu trước tượng đài liệt sĩ không phải để chìm trong nỗi buồn, mà để lòng mình thêm mạnh mẽ. Nhắc lại lịch sử không phải để hoài niệm quá khứ, mà để khơi dậy niềm tự hào, hun đúc ý chí vươn lên. Mỗi mùa lúa vàng, mỗi khu phố yên bình, mỗi nụ cười trẻ thơ hôm nay đều được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính.
Trong thời bình, Quân đội nhân dân Việt Nam vẫn âm thầm cống hiến, giữ vững bình yên Tổ quốc từ biên giới đến hải đảo, từ đời sống nhân dân đến sự phát triển của đất nước. Biết ơn họ không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động cụ thể: sống có lý tưởng, có trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó chính là cách tri ân thiết thực và ý nghĩa nhất đối với những người lính đã, đang và sẽ mãi vì Tổ quốc, vì nhân dân.
Lê Thơ, Trung tâm Cung ứng dịch vụ công